Saturday, 21/09/2019 - 08:36|
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC EM HỌC SINH NĂM HỌC MỚI GẶT HÁI NHIỀU THÀNH CÔNG MỚI

Độc bước là thế đó!

Vùng mình thức dậy, nhoẻn miệng cười thay cho lời chào buổi sáng, tự lo cho mình một bữa ăn sáng, hít thật sâu thở thật mạnh, rồi lăn quay cùng guồng quay cuộc sống, một ngày của mai này sẽ là như thế, độc bước mình ta… Sẽ có một ngày ta quay lại tháng ngày cũ kĩ, dù biết rằng đó là quảng thời gian chẳng êm ả mà mình đã từng nhọc nhằn chậm rãi từng bước đi qua. Nhưng có lẽ ngày đó sẽ khác, sẽ không chì chiết bản thân như đã từng, không ngẩn ngơ ngạo cười như kẻ tự phụ, và cũng không vãn than, trách hờn một ai nữa, vì tất cả suy cùng cũng chính mình mà ra, nên cần biết chấp nhận là như thế nào. Độc bước, ta một mình, một mình ta, tự chăm bẵm, tự yêu thương, và tự nhắc nhở chính mình như là nâng niu một người yêu, nghĩ rồi bỗng dưng bật cười. Một mình, nên chắc ta chẳng buồn để nhắc ai đó phải thế này, thế khác; một mình, ta cũng chẳng ngày ngày nhìn chiếc kim đồng hồ để xem giờ đoán giấc người ta đang làm gì, ra sao; một mình, nên chắc sẽ thôi những giận hơn vu vơ, hay hờn ghen cắt cớ với một ai đó; và một mình nên những thoáng say, phút xỉn cũng chẳng có ai nhằng nhi, trách móc cho sự bê tha của chính mình,… Một mình tự do nhỉ, nhưng đôi lúc sự tự do đó bỗng dưng nhuộm màu… cô đơn thì phải! Quay lại tháng ngày cũ, sẽ là trơ trọi đây, nhưng khi lòng bảo lòng chấp nhận, khi chính mình đã thừa biết ngày đó là như thế, có lẽ ta sẽ ngông lắm nỗi. Ừ thì ngông như nhắc mình đừng phiêu bồng, hoang du nữa, dừng chân lại và thôi kiếm tìm vì sẽ mỏi lắm đôi chân, mệt lắm tấm thân gầy. Yêu thương, nhớ mong, những xúc cảm đong đầy nơi trái tim rồi sẽ lặng thật sâu, ẩn dật và phai nhòa theo năm tháng, người muôn năm cũ cũng sẽ trôi vào dĩ vảng để là một kí ức thật sự, tất cả rồi sẽ thế thôi. Độc bước là như thế đó... Ngày tháng một mình, ta đối diện ta, vui buồn, hay đớn đau, hụt hẫng, tự cười, tự khóc, và tự lau cả dòng nước mắt. Một lúc nào đấy, có lẽ ta sẽ thấy nhớ lắm kỉ niệm, nhưng nhớ rồi lặng cười, chỉ vậy thôi, vì ta biết rằng kỉ niệm đó bao giờ cũng gắn liền bao vết hằn làm con tim phải thút thít. Hay vô tình ta lướt ngang lối cũ, đường xưa, lòng chắc sẽ rung lên những cung bậc nao nao, làm khóe mi, xốn mũi bỗng cay cay, nhưng ta sẽ để mình hanh hao chỉ trong phút chốc để quay về thực tại mình là kẻ độc bước đơn côi, nhưng luôn nhìn đời bằng niềm lạc quan nhất có thể. Độc bước, ừ thì ta ẽ độc bước khi một ai đó ấm êm ở một bến đỗ… Độc bước, ừ thì ta sẽ độc bước khi không muốn con tim tập tành yêu hương thêm lần nữa sau bao lần vụn vỡ… Độc bước, ừ thì độc bước nhưng sẽ chẳng bao giờ ngừng dõi theo, và nguyện cầu để một ai đó hạnh phúc… Ừ, ta độc bước như thế đó!

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 1
Tháng 09 : 49
Năm 2019 : 817